Hiển thị các bài đăng có nhãn Tin tức. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tin tức. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 21 tháng 3, 2013

Hội thảo RMIT: với KTS Takaharu Tezuka

Trường Kiến trúc & Thiết kế Đại học RMIT mời bạn tham gia Hội thảo chuyên đề Kiến trúc của Kiến trúc sư Takaharu Tezuka với bài giới thiệu của Giáo sư Richard Blythe, Hiệu trường Trường Kiến trúc và Thiết kế, Đại học RMIT. Hội thảo này làm một phần của các Hội thảo chuyên đề nghiên cứu thực tiễn trong 3 ngày được tổ chức định kỳ hàng năm của trường RMIT tại TP. Hồ Chí Minh.
Thời gian: 6.30pm Thứ 6 ngày 05 tháng 04 năm 2013
Địa điểm: Trường Đại học RMIT Nam Sài Gòn, 702 Nguyễn Văn Linh, Quận 7. Giảng đường Melbourne Theatre, Tòa nhà 1, Tầng 2.
Chi phí: Hội thảo này MIỄN PHÍ và chào đón tất cả mọi người, những giới chuyên môn, kiến trúc sư, nhà thiết kế & sinh viên.

Xem bài viết chi tiết tại đây

Thứ Năm, 26 tháng 1, 2012

Thông báo...

Đây là tình trạng một số hosting lưu trữ đặt ở Mỹ:
- MegaUpload - Đóng cửa
- FileServe - Không bán Premium account, không cho upload file lên.
- FileJungle - Đang xoá file và block IP của Mỹ
- UploadStation - Đang xoá account khoá truy cập ở Mỹ.
- FileSonic -Bị FBI điều tra và không được chia sẻ file với người khác nữa, chỉ được tải file của chính mình
- Uploading.com - đang xoá account và file vi phạm
- VideoBB - Dịch vụ lưu trữ video này đã hủy bỏ chương trình trả tiền của mình.
- Uploaded - Bị cấm ở mỹ và người sở hữu đã trốn khi FBI "sờ gáy"
- FilePost - Xoá các file Exe, PDF và Txt
- Videoz - Đóng cửa và ngăn truy cập với Mỹ và các nước có liên quan đến Mỹ, ngưng dịch vụ Premium
- 4shared - đang del file và cũng bị FBI sờ gáy
- MediaFire - Trong vòng 90 ngày tới phải mở cửa cho FBI vào thanh tra. 


Vì vậy hiện nay tạm ngừng upload.

Chủ Nhật, 27 tháng 9, 2009

“30 năm nữa, cái chúng ta cần không phải là sân golf”

Giáo sư Alan Knight
TTCT - Có gì sai khi nhiều người trong chúng ta ước ao có được cuộc sống như ở London hay New York? Nhưng theo giáo sư Alan Knight - chuyên gia về phát triển bền vững, người VN nên suy nghĩ lại trước khi bắt chước “những thành phố phương Tây đã mắc sai lầm” này.
Ông đã dành cho TTCT cuộc trò chuyện trong chuyến làm việc tại VN tuần qua.
Giáo sư Alan Knight: Để có mức sống như ở châu Âu và Mỹ, chúng ta cần lượng tài nguyên thiên nhiên lớn gấp ba lần những gì Trái đất hiện có. Lúc đầu nghe điều này tôi đã sốc, vì nó cho thấy chúng ta buộc phải thay đổi cách vận hành Trái đất để những nước như VN có thể thực hiện thành công các tham vọng kinh tế của mình. Nhưng đi vào trọng tâm vấn đề, tôi cho rằng chúng ta phải suy nghĩ nghiêm túc về cách sống mà ta mong muốn với một mệnh đề có thật rằng ta không có đủ tài nguyên thiên nhiên.
Tôi lấy một ví dụ về cách sống phương Tây: để làm một chiếc bánh kẹp thịt bò, tính từ khâu trồng cỏ, nuôi bò... mất 11.000 lít nước. Chỗ đó đủ làm đầy một bể bơi. Nhưng vấn đề là các bạn sẽ không có đủ rừng tự nhiên, đủ đồng lúa... để thỏa mãn mọi nhu cầu.
Lập luận của tôi là phát triển bền vững phức tạp hơn nhiều. Nó không đơn giản là công nghệ gây ít ô nhiễm hơn, mà quan trọng hơn chúng ta muốn có phong cách sống nào, sau đó cần cùng nhau hành động ở cấp độ toàn cầu để sử dụng những nguồn lực có hạn sao cho con người có được cách sống ấy.
Một ví dụ khác: cách đây 10 năm tôi đã tới TP.HCM, khi ấy có rất nhiều xe đạp trên phố. Giờ chỉ toàn xe máy. Người nào may mắn thì có ôtô. Vấn đề là càng nhiều ôtô lưu thông thì những người đi xe máy càng muốn có ôtô, vì việc lái xe máy trong dòng ôtô đông đúc trở nên nguy hiểm hơn. Rốt cuộc mọi người đều phát điên vì nhiều ôtô quá nên ai cũng phải lái xe với tốc độ của xe đạp!
Logic ở đây là càng có nhiều người đi ôtô thì thành phố càng cần đáp ứng nhu cầu lưu thông của ôtô, dẫn tới ô nhiễm gia tăng, chi phí gia tăng và hậu quả là chất lượng cuộc sống giảm.
Tôi ước các bạn thấy London vào 9g mỗi sáng
Tôi buồn vì thấy có người béo phì
Ở VN tôi thấy một số người béo phì vì họ không đạp xe nữa. Điều đó khiến tôi rất buồn vì lúc này nhiều thành phố như Amsterdam (Hà Lan), Copenhagen (Đan Mạch) hay một vài nơi ở Anh đang cố thiết kế lại thành phố cho xe đạp. Vì nhiều xe đạp hơn sẽ ít ô nhiễm hơn, chất lượng cuộc sống tốt hơn và mọi người khỏe mạnh hơn. Vì vậy tôi đang nghĩ không biết VN có nghĩ ngợi gì về những thành phố phương Tây đã mắc sai lầm hay không. Thành công kinh tế không phải là điều quan trọng nhất, mà vấn đề là chúng ta làm gì với thành công ấy. TP.HCM và Hà Nội sẽ trở nên kinh khủng nếu ai cũng có ôtô.
* Ông nói mình lo lắng vì nhiều người nghĩ rằng phát triển bền vững đồng nghĩa với ít ô nhiễm. Tại sao, thưa giáo sư?
- Tôi nghĩ phát triển bền vững có hàm ý rộng hơn như thế, bao gồm cả chất lượng cuộc sống được nâng cao, người dân khỏe mạnh, dẻo dai... Các bạn sẽ tranh luận rằng ai chả muốn có ôtô vì điều đó khiến chúng tôi thấy dễ chịu hơn và sang trọng hơn!
Tôi ước có thể chỉ cho các bạn thấy London như thế nào vào 9g sáng mỗi ngày: ôtô di chuyển chậm hơn xe máy, gây nhiều ô nhiễm hơn. Chúng tôi đã phá hủy nhiều căn nhà có dấu ấn lịch sử để mở rộng đường sá. Liệu các bạn có thật sự muốn điều đó không? Các bạn có thật sự muốn công dân của mình ì ạch di chuyển mỗi khi đi làm không?
Ngoài ra, một trong những vấn đề lớn ở Mỹ và Anh là bệnh béo phì và trầm cảm. Theo tôi, phát triển bền vững là làm sao chúng ta có cách sống lành mạnh.
* Ý giáo sư là những thành phố như London không phải là hình mẫu phát triển của VN?
- Thế giới đang tận dụng rừng tự nhiên của VN. Chúng là một phần của giải pháp chống biến đổi khí hậu, chuyển hóa CO2 thành O2 cho cả thế giới. Đó là cỗ máy lọc không khí tuyệt vời. Cả thế giới đang xài dịch vụ này miễn phí. Đó không phải lỗi của chúng tôi vì thật ra chúng tôi không biết phải trả tiền ra sao và các bạn cũng không biết phải tính giá thế nào. Vì thế các bạn nghĩ cách làm thế nào để có tiền từ nguồn tài nguyên này, do đó xây thêm nhiều sân golf, sản xuất dầu cọ.
Điều đáng buồn là trong khi đang diễn ra những cuộc thương lượng phức tạp (kiểu nước Anh sẽ trả tiền cho VN như thế nào khi sử dụng dịch vụ lọc không khí tự nhiên ấy) thì người ta tiếp tục xây thêm sân golf và các cánh rừng tự nhiên ngày càng thu hẹp, ngày càng có nhiều người sắm xe hơi và biến Hà Nội thành một nơi khó ở.
Cứ cho là các bạn đang xoay xở để vượt qua Anh và Mỹ, nhưng hãy lắng nghe những tiếng nói từ chính các hình mẫu đó: “Có điều không ổn ở đây. Các bạn cứ từ từ đã. Chúng tôi bị béo phì, trầm cảm, thiếu tài nguyên thiên nhiên... Tại sao các bạn muốn giống như chúng tôi?”.
* Nhưng có muộn không khi VN đã, đang và phải đối mặt với tình trạng ô nhiễm, khai thác tài nguyên quá mức...?
- Một điều luôn động viên tôi là khi bạn dừng làm điều sai trái, thiên nhiên sẽ tha thứ cho bạn! Hẳn các bạn còn nhớ lỗ hổng ozon chúng ta nói tới cách đây vài năm. Giờ nó bắt đầu thu lại vì nhiều nước không sử dụng những hóa chất độc hại nữa. Tôi vừa từ Hong Kong sang, ở đó họ bảo với tôi là lần đầu tiên họ thấy bầu trời trong xanh sau hai năm gần đây. Đó là vì (may hay không may) cuộc suy thoái kinh tế, các nhà máy ở vùng giáp ranh Hong Kong - Trung Quốc hoạt động ít hơn và gây ít khí thải hơn.
Trong phát triển bền vững, không có gì là hoàn toàn trắng hay đen. Các bạn không hoàn toàn đúng và chúng tôi không hoàn toàn sai. Nhưng có những rạn nứt trong cách sống ở New York, London mà các bạn nên hiểu rõ trước khi lặp lại sai lầm tương tự. Đừng khao khát cách sống của phương Tây nếu chưa hiểu rõ những khiếm khuyết của nó. Các bạn vẫn còn cơ hội khi còn có rừng tự nhiên, san hô và những thành phố chưa bị phụ thuộc vào ôtô.
Sân golf Đà Lạt đã chiếm trọn đồi Cù - một thắng cảnh đẹp được du khách yêu thích, nhưng hầu như không hoạt động từ nhiều năm nay - Ảnh: TSTTourist
Thẳng thắn đối thoại
* Vậy theo giáo sư, người dân, doanh nghiệp và Chính phủ VN nên bắt đầu từ đâu để đạt được cách sống bền vững?
- Tất cả các bên cần cùng nhau ngồi xuống và thảo luận thẳng thắn, trung thực về cách sống mình muốn. Tôi đảm bảo phần lớn sẽ nói: tôi muốn hạnh phúc, khỏe mạnh. Ở phương Tây, những người sống ở thành phố ngày càng mong gần với thiên nhiên hơn. Chúng ta đưa dân vào thành phố vì muốn tạo ra nhiều của cải hơn cho đất nước. Có nhiều người không nhiều tiền nhưng sống thoải mái và vui vẻ ở miền quê, nhưng họ bắt đầu bị áp lực vì người khác muốn giành khoáng sản ở lòng đất dưới nhà họ hay tạo cảm giác họ thất bại vì không có nhà ba phòng ngủ và ôtô.
* Nhưng với một nước còn nghèo như VN, mưu sinh là nhu cầu hàng đầu với đại bộ phận dân số. Dân nông thôn đổ ra thành thị kiếm sống và không phải ai cũng có thể lựa chọn để sống với thiên nhiên?
- Tôi không có công thức thần kỳ. Nhưng các bạn phải thảo luận với nhau để tìm ra cảm hứng thật sự cho sự phát triển của VN. Tôi sống ở một xã hội coi trọng các think-tank (tức trung tâm nghiên cứu gồm các chuyên gia cao cấp có thể tư vấn, phản biện cho chính phủ). Chính phủ thường mời những nhóm này để hỏi họ nghĩ gì về một vấn đề cụ thể.
Tôi nghĩ nếu bạn lắng nghe, sẽ có người nói với VN là: à, các bạn có vài điểm rất tốt và vài điểm rất tồi. Từ đó bạn sẽ tự biết: vậy tôi muốn ít thứ tồi hơn và nhiều thứ tốt hơn. Khi có được những đối thoại như thế, bạn sẽ có sự khởi động tốt.
Người ta cũng nói nhiều về GDP, nhưng điều gì thật sự cần thiết để có các công dân khỏe mạnh, hạnh phúc? Cần làm gì để người ta nói: “Tôi không muốn ở New York, London hay Bắc Kinh vì VN là nơi tốt nhất để sống”. Hãy hình dung một cuộc hội thoại như thế này:
- Ai muốn sống ở một Hà Nội trong lành, dễ chịu?
- Tôi. Tôi. Tôi - mọi người đều trả lời.
- Ai muốn sống cạnh công trường khai thác mỏ?
- (im lặng)
Nhìn chung, đa số sẽ thích sống ở London hơn Mumbai, nhưng London không phải là thiên đường. Cố gắng đạt cái gì đó tốt hơn vì điều đó là có thể.
* Xin cảm ơn ông.
Đừng chuyển đổi tài nguyên thiên nhiên sang công nghệ và kinh tế
Giáo sư Alan Knight là chuyên gia cố vấn nổi tiếng thế giới về phát triển bền vững trong lĩnh vực kinh tế công và tư nhân. Ông là thành viên của Ủy ban Phát triển bền vững Anh và giữ nhiều danh hiệu quan trọng như giảng viên cao cấp chương trình Kỹ năng lãnh đạo bền vững trong công nghiệp của Trường đại học Cambridge, học giả của Quỹ Thiên nhiên hoang dã Anh (WWF UK), giám đốc Hội đồng kiểm lâm Anh.
Giáo sư Alan nổi tiếng với các khái niệm như “nếu các sản phẩm biết nói” hay “những phong cách sống bền vững”. Ông giải thích:
“Khi nói chuyện với các công ty, tôi thường đề nghị họ hình dung sản phẩm của mình sẽ nói gì nếu chúng biết nói. Nếu bàn đá này nói được, nó sẽ giải thích ai đã khai thác đá granite từ những vách núi cao, làm việc có an toàn không, họ có được trả lương xứng đáng, việc khai thác có ảnh hưởng xấu đến môi trường không. Quan điểm của tôi là cố gắng làm tốt từng chút một, thay vì tự thả lỏng bản thân vì cho rằng các sản phẩm đâu có biết nói và vì thế chúng sẽ giữ bí mật cho chúng ta”.
“Lý do tôi nghĩ VN là nơi thú vị cho những người nghiên cứu như tôi vì các bạn còn rất nhiều rừng tự nhiên, đất nông nghiệp mặc dù chúng đều đang chịu sức ép. Lời khuyên của tôi là đừng chuyển đổi các tài nguyên thiên nhiên đó sang công nghệ và kinh tế. Vì cái chúng ta cần sau 30 năm nữa không phải là các sân golf mà là rừng tự nhiên, các rạn san hô...”.
HƯƠNG GIANG

Thứ Tư, 15 tháng 7, 2009

Tần ngần trước cổng di sản

http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=326555&ChannelID=10

TT - Hai bố con một già một trẻ cứ đứng tần ngần trước Đại nội Huế.
Có bao người đã tần ngần trước cổng di sản của cha ông với mong muốn được vào thăm mà thiếu một tấm vé? -Ảnh: THÁI LỘC
Ông bố là Cao Xuân Dũng, đứa con gái tên là Cao Thị Nga, từ Nghệ An họ có mặt ở Huế sau khi đã bán 816kg lúa lấy 3.280.000đ. Số tiền ấy hai bố con đã tính toán kỹ cho hai đợt thi: thi đại học tại cố đô Huế và thi cao đẳng tại TP Đà Nẵng. Người bố nhẩm tính: “Tiền đi xe từ Nghệ An vào tới Huế hai bố con tốn 340.000đ. Tiền đi xe thồ, xe buýt, tiền ăn tiền trọ hai ngày nay tổng cộng đã tốn gần 1 triệu, còn lại hơn 2 triệu đồng cũng phải dè sẻn để đủ vào tới Đà Nẵng. Vì thế mà...”.
Ông Dũng đang nói bỗng dưng ứa lệ nhìn đứa con gái tội nghiệp. Thấy bố buồn, Nga trấn an: “Thôi mà bố, không vào xem được lần này thì dịp khác. Con còn trẻ, lo chi...”. Ông bố không chịu, cứ đòi vào mua vé tham quan Đại nội, đứa con gái lại không chịu nghe bố, dùng dằng. Cuối cùng ông Dũng đưa ra phương án: “Thôi thì con cầm lấy 35.000đ này mua một cái vé vào cho biết vua nhà Nguyễn ăn ở, làm việc thế nào. Bố đứng ngoài cũng được”. Nhưng cô con gái vẫn không chịu.
Chiều hôm ấy, tức một ngày trước khi cô gái làm thủ tục dự thi vào ngành sư phạm Đại học Huế, hai bố con họ lặng lẽ rời khu di tích Đại nội Huế. Cung điện cổ kính, thâm nghiêm vẫn là điều bí ẩn đối với họ. Ông Dũng mang về căn phòng trọ nỗi ray rứt và sự thương cảm cô con gái đã lỡ một dịp biết về di sản của cha ông.
Ông Dũng là công nhân của Trạm giống chăn nuôi xã Châu Quang, huyện Quỳ Hợp, tỉnh Nghệ An. Vợ ông làm nông, nhà có hai người con đều đang học hành. Ông Dũng nói: “Bác Hồ dạy rồi, dân ta phải biết sử ta/ Cho tường gốc tích nước nhà Việt Nam. Đời bọn tui đã khổ, khổ thêm tí cũng được, nhưng đời con cái thì phải biết sử, biết sử là biết văn hóa, biết nguồn cội. Bố con tôi đang ở trên mảnh đất cố đô, trước mặt là di sản văn hóa thế giới. Nói thiệt lỡ đợt thi này con gái tui không đỗ, rồi về quê lấy chồng, sinh con, thế là xong, có khi cả đời cũng không biết đến di tích cung điện Huế. Tui quyết rồi, thế nào tui cũng đưa con gái một lần vào thăm Đại nội, viếng vài lăng vua dù ngày mai vay mượn tiền về quê”.
Câu chuyện trên cứ ám ảnh tôi - một người dân Huế. Ngẫm lại chuyện nước bạn láng giềng Campuchia, họ mở toang cửa khuyến khích người dân đến với di sản cha ông, bởi lẽ “không ai lại mua vé vào nhà mình, thắp hương cho ông cha mình”.
Bày tỏ với một vị lãnh đạo Trung tâm Bảo tồn di tích cố đô Huế - đơn vị quản lý quần thể di sản, tôi kể câu chuyện về những thí sinh khắp mọi miền đất nước có mặt ở Huế để thi đại học mà cứ ngập ngừng trước cửa soát vé của cung điện, đền đài lăng tẩm... Và nhận được câu trả lời không có gì mới hơn: “Không có chuyện miễn giảm vé cho thí sinh. Đi thi thì lo tập trung tư tưởng mà thi”.
MAI ĐÌNH TOÀN

Thứ Hai, 29 tháng 6, 2009

Sân golf lấy đất, cả làng bán trâu

(Trích từ Tuoitre.com.vn)
Cả làng Ròn ở huyện Đơn Dương phải bán trâu vì không còn đất trồng cỏ cho trâu ăn. Mới vài tháng mà người dân ở làng Ròn xã Đạ Ròn, (Đơn Dương, Lâm Đồng) đã bán hơn 300 con trâu, thu về mấy tỷ bạc.
Tiền nhiều mà chẳng chủ trâu nào vui bụng. “Làng mình chỉ mong còn đất, còn cỏ, có đắt gấp đôi, người K’ho mình cũng sẽ sắm lại đàn trâu” - ông K’Minh, trưởng thôn Ròn, chỉ tay phía hồ Đạ Ròn, mảnh đất xưa của làng nay đã nhường cho sân golf và khiến những bầy trâu của làng lũ lượt vào lò mổ.
Hai đứa cháu ông K’Bông bên những con trâu cuối cùng ở làng Ròn. Ảnh: V.SỰ
Đồng cỏ bị mất
Số phận những con trâu làng Ròn được phán quyết hơn một năm trước khi cánh đồng lúa nước 80 ha ven hồ Đạ Ròn được giao lại cho dự án sân golf 36 lỗ của Công ty Acteam International (Macau). Những đám lúa nước ấy chính là những mét vuông đất cuối cùng mà tổ tiên làng Ròn khai phá khi 500 ha đồng cỏ nữa quanh hồ Đạ Ròn trước đó cũng đã thuộc về sân golf này.
Nhường đất, dân làng Ròn dong mũi bầy trâu về núi Hồ Tiên chăn thả. Nhưng oái oăm, lối dễ đi nhất dẫn về vùng rừng nhiều cỏ nhất đã bị sân golf chắn ngang. Một góc bờ hồ Đạ Ròn và gần 600 ha đất thuộc dự án cánh đồng cỏ truyền thống của bầy trâu làng Ròn bị vây lại trong vòng thép gai.
“Lúc đó chỉ mới lác đác vài đứa bán trâu thôi, mình bàn với cả làng dắt trâu đi vòng lên rừng thông để thả, vậy mà cũng không yên” - ông K’Bông, một điền chủ từng có bầy trâu tới 50 con, ngao ngán. Quen hơi đồng cỏ dưới chân núi, được vài bữa đám trâu làng Ròn lại mò xuống. Ngay lập tức những chú trâu ấy bị “lập biên bản” và nhắn về cho thân chủ ở làng Ròn với lời cảnh cáo: Nếu... trâu còn tái phạm, cứ một mét vuông cỏ sân golf bị giẫm chủ trâu sẽ phải đền 10 triệu đồng.
“Họ đền mấy sào ruộng nhà mình chưa tới 10 triệu đồng mà một mét cỏ phải đền bằng con trâu...” - trưởng thôn K’Minh băn khoăn. Khiếu nại ra chính quyền, ông K’Minh chỉ mang về được cho dân làng Ròn cái lắc đầu: “Đất đó sân golf họ thuê rồi, bồi thường rồi, phạt 10 triệu đồng cũng đành chịu, xã làm chi được!”.
Mất cả nghề lúa nước
Già làng bỏ lên núi nuôi trâu
Những ngày đến làng Ròn, chúng tôi đã không tìm được già làng K Thinh để hỏi chuyện. Bà K Wuel, vợ già làng K Thinh, nói ông đã bỏ lên núi từ nửa năm trước để chăn đàn trâu gần 20 con, lâu lâu mới xuống núi tiếp tế lương thực hoặc khi làng có việc quan trọng. Biết không thể giữ lại đàn trâu nếu chỉ nuôi ngay tại làng, cũng không thể thả rông trên núi vì sợ lạc xuống sân golf, vị già làng Ròn đã dựng lán trên núi cao, quyết tâm bảo vệ đàn trâu được vẹn toàn. Nhưng bà K Wuel âu lo: Không biết nó còn tồn tại được bao lâu và năm nay già làng K Thinh đã gần 80 tuổi.
Làng Ròn giờ loe ngoe vài chuồng trâu trống hoác, đã vơi mùi phân. Trưởng thôn K’Minh cho biết sân golf mới rào có một năm mà hơn 300 con trâu đã lũ lượt vào lò mổ. Mấy chục con sót lại, đa số là nghé và trâu nhỡ đang cầm hơi với những đám cỏ vét.
Mấy trăm con trâu bị bán chỉ có trâu của nhà K’Minh, nhờ quen thân thương lái bán được giá, năm con được 60 triệu đồng. Còn nhà K’Hùng, có tám con trâu mộng đều phải bán lỗ mấy triệu đồng mỗi con. Nhà K’Lim bán trụm cả bầy trâu lẫn nghé bảy con giá chưa tới 50 triệu đồng. Ngay cả nhà K’Bông, ông già nhiều trâu và quyết liệt giữ trâu nhất ở làng cũng kham không nổi, mới tiễn bầy trâu 19 con về lò mổ. Và đó là bầy trâu cuối cùng tại làng khi những đám cỏ còi cọc ven bờ nước ngày càng thưa dần.
Đàn trâu ra đi, nhiều nhà có thể sẽ không còn theo được nghề lúa nước truyền thống của người K’ho. Năm ngoái, khi bỏ những đám lúa nước lại cho sân golf, gần 20 hộ đã sang làng C’Puot ở xã Pu Tra bên cạnh thuê ruộng. Nhưng giờ bán hết trâu, lác đác đã có vài hộ trả ruộng vì không còn trâu để kéo cày.
Và mất “không gian văn hóa”
Bên con nghé bạc vừa xỏ mũi, ông K’Minh buồn bã: “Mình giữ con nghé này làm kỷ niệm thôi, nó sinh ra từ bầy trâu ông bà mình để lại”. Gần 30 con trâu ở làng Ròn được người K’ho giữ lại, giờ đều chung một niềm luyến tiếc như con nghé nhà trưởng thôn. K’Minh nói: Người K’ho xưa nay nuôi trâu không phải để bán, ngoài việc kéo cày thì trâu chính là con vật thiêng dùng trong lễ hội đâm trâu và những đám cúng quảy. Đám tang: cúng trâu; đám giỗ, đám cưới: lễ vật bằng trâu; đám mừng lúa mới: cũng mổ trâu... Mà trâu được mổ phải nặng ít nhất hai tạ để mời được cả làng nên bầy trâu nào cũng được người K’ho chăm bẵm.
Bờ hồ Đạ Ròn bị vây quanh bởi thép gai. Ảnh: V.SỰ
Những câu chuyện ông K’Minh kể bên con nghé cô đơn của nhà mình có thể sắp thành ký ức. Nỗi âu lo ấy chẳng người dân làng Ròn nào thốt lên. Nhưng họ bắt đầu thấm thía khi đám cúng lúa mới vừa rồi, cả làng phải bấm bụng góp hơn 40 triệu đồng mua hai con trâu đực làm đám, đắt gần gấp đôi so với con trâu làng bán ra. Mua là mua cho đúng lễ vậy chứ những con trâu mang về từ một cuộc bán chác ấy đã không mua được sự ưng bụng của người làng Ròn. “Con trâu xứ khác, ăn cỏ xứ khác, của người ta nuôi. Mình đem cúng chắc ông bà không vui” - ông già K’Bông như nói thay cho cả làng.
Chuyện về bầy trâu đã tan tác, ông Bùi Ngọc Cận, Phó Chủ tịch xã Đạ Ròn, thật lòng: “Mất trâu bà con cũng gian nan, vì người K’ho xưa nay gắn với nghề lúa nước, mất trâu là mất nghề. Tiền bán trâu chắc chỉ cỡ 10% là được tái đầu tư, còn lại bà con tiêu lăng nhăng đâu hết...”.
Ông Trần Đình Thức, Trưởng phòng Văn hóa-Thông tin huyện Đơn Dương, lo những bầy trâu ra đi sẽ mang theo luôn những tập quán về đời sống tâm linh gắn chặt với con trâu và lúa nước của người K’ho ở làng Ròn. Ông thẳng thắn, 10 năm trước khi xây hồ Đạ Ròn và giờ là lấy ruộng lúa làm sân golf, đã không có một dự án “tái định cư” nào cho không gian văn hóa của người làng Ròn. Và không chỉ dân làng Ròn, ngay cả cơ quan văn hóa huyện cũng bị bỏ quên, không cần hỏi ý kiến.
VIỄN SỰ - SƠN LÂM
Pháp luật TP.HCM